Dáng Đông

By Nguyễn Quý

Hoa mưa phùn say sưa bày hiện
Con phố đông buồn
Thời gian chạy không mở lời lan toả
Không gian đi im lặng xót xa mùa
Đêm nằm nghiêng đắm mình cánh gió
Đời phù du than thở canh thâu
Bóng ai du trong đêm xuôi phố
Bóng ai về thấp thoáng cô phòng
Tiếng đàn mưa âm giai rùng lạnh
Đời đôi khi chua chát dáng đêm

More...

Cánh Chim Trời Đông

By Nguyễn Quý

Mùa của cánh chim trú ngụ trời chiều
Bay dưới vũng mây màu đen tiếng đập cánh không ai thấu hiểu
Em bé dại trong bếp núc khói lam
Màu của tàn tro màu lửa đỏ
Màu đêm sẽ lên lạnh lùng buốt giá
Ngày mai mùa đông nơi cánh chim về
Những mảnh rừng lưa thưa bé nhỏ
Là tổ ấm xây từ tàn dư
Đủ ấm không
Đủ nắng không
Đủ vui không?
Chim bé bỏng mây trời
Em
Bên cửa nhỏ buốt gió phương Đông
Lấp lánh nỗi buồn đôi mắt mơ mộng
Cánh chuồn cong cong
Lưng chiều khát nắng
Mắt em bây giờ như khoảng trời đông
Cho tôi thiên di về
Soải cánh nghiêng đêm.

More...

Người Hoàng Hôn

By Nguyễn Quý

Người hoàng hôn gió mưa năm cũ
Quay về
Trong buổi lạnh đầu tiên
Em gối đầu khăn len Hà Nội
Tôi ngột phố Sài Gòn
Em mưa phùn gió bấc Huế
Tôi nắng rát mặt phương Nam
Thoáng đông sang ba miền đa cảm
Người hoàng hôn bốn mùa bẽn lẽn
Em đến thăm
Em đi
Em về
Trong buổi lạnh đầu tiên gặp gỡ
Em bỏ quên nỗi nhớ chơi vơi.

More...

Quảng Trị Ơi! Tôi muốn về!!!!!!!!!

By Nguyễn Quý

Cái vẫy tay chào của thằng bạn làm tôi có chút xốn xang trong lòng. Có chút gì tiếc nuối chút gì hoài niệm về cái nơi tôi sinh ra và lớn lên. Bao nhiêu năm đã hằn sâu vào kí ức tôi những thứ bắt gặp hàng ngày. Từ cái tên của những vùng ruộng lúa trong làng cho đến những ngõ ngách ngang dọc xóm vắng. Những cái tên cúng cơm của tất thảy chúng bạn thật đáng buồn cười cho đến con vịt trống có đốm hoa màu trắng ở trên đầu của tôi cái mùi thơm đặc trưng khi mẹ tôi kho cá và còn vô số thứ quen thuộc khác như  nụ cười của nhỏ làm tôi một thời khó ngủ liên miên.
Ngã ba Quảng Trị vào mùa xuân những hạt mưa lất phất bay gió đông cắn vào thịt da và rắc lên đó thứ cảm giác lạnh lùng buốt xương.
Cái thị xã nhỏ bé ấy trong kí ức tôi thực ra là một thứ phồn hoa lạ lắm cho đến ngày chiếc xe khách lăn bánh chở tôi đi theo hướng nam tiến.
Thằng bạn của tôi vẫy tay chào trong sự nóng lòng rồi một ngày nó cũng sẽ ngồi trên chính chiếc xe khách này ngay lúc này đây và xe sẽ bắt đầu lăn bánh.Trong tôi như hai cảm giác thật nửa vời chút muốn níu kéo chút muốn thật nhanh thật nhanh lao đến những miền đất trong mơ.
Thế là những người trai trẻ ở quê hương chúng tôi cứ thế mà ra đi ra đi như một chân lý để đi tìm những miền tương lai đang chờ phía trước.
Chúng tôi nô nức nhau chạy về phía các cỗng trường đại học cao đẳng hay trung cấp số ít không có điều kiện thì ra đi vào cổng các khu công nghiệp khu chế xuất để chí ít kiếm tiền về phụ giúp gia đình.
Và chúng tôi bỏ lại sau lưng mình những kí ức tuổi thơ con đường làng thân thuộc và cả gia đình thân thương.
Tiếng còi xe như muốn xé toang cả xa lộ để chở chúng tôi đến những miền đất trong mơ.
Xe qua Huế Đà Nẵng rồi dừng chân tại Sài Gòn.
Mùa Xuân như càng ngày càng ấm cúng hơn những tia nắng bắt đầu ló dạng thay cho những đốm bấc phùn rét buốt thấu xương.
Tôi dừng lại giữa Sài Gòn với tâm trạng bỡ ngỡ như đang hồi sinh ở một thế giới khác.
Tôi mừng thầm đây mới chính là vùng đất của mình.
Thế là tôi lao vào công cuộc học tập. Thời gian bắt đầu trôi đi những khó khăn bắt đầu đến với sự chu cấp ít ỏi từ gia đình tôi từ mấy sào lúa cong queo và vài chục con vịt chạy đồng. Tôi bắt đầu hiểu được gánh nặng trên đôi vai ba mạ thật nhọc nhằn tôi lao vào làm thêm những gì có thể từ gia sư cho đến rửa chén bát.
Những ngày tháng đó cho tôi biết rằng Sài Gòn thật không bao giờ là hoa lệ và là miền đất hứa như tôi lầm tưởng.
Ỏ đó là hiện thân của ồn ào sự tranh đua và lòng kiên trì bao ý thức hệ cũ nát từ làng quê của tôi vun vén suốt tuổi thơ đã dường như bị rửa sạch.
Mấy năm vất vã đó cũng trôi qua tôi ra trường mà như người chưa thể trưởng thành như một công dân Sài Gòn.
Người Quảng Trị nhút nhát và thiếu thốn nền tảng giáo dục tốt như tôi thật khó để làm được một điều gì nên trò giữa Sài Gòn bon chen cái bản tính cố hữu của tôi như thứ tập quán làng quê khó thay đổi được.
Tôi trụ lại Sài Gòn 3 tháng sau khi tốt nghiệp và men lên Tây Nguyên.
Ngày tôi quay về mũa Xuân vẫn gió rét vẫn bùn lầy vẫn run run phùn bấc vẫn tiếng trọ trẹ Quảng Trị quen thuộc thế mà tôi như chim lạc đàn bay về tổ ấm tôi lâng lâng khi gặp lại mẹ gặp con đường làng quen thuộc và gọi tên cúng cơm mấy đứa bạn năm xưa. Tôi như được bao bọc giữa núi tình bà con chòm xóm đã vô cùng.
Những mùa xuân sau khi xe bắt đầu lăn bánh chở tôi đi theo con đường nam tiến con đường mưu sinh lắm gian truân mệt nhọc lòng tôi cảm thấy trĩu nặng nỗi buồn.
Cái chia tay với thằng bạn không còn hớn hở như năm xưa nữa.
Quảng Trị ơi! Tôi muốn về.

More...

Nhớ Em buổi lạnh

By Nguyễn Quý

Ta bay đêm trong gánh mưa buồn
Em hoang mang
Đôi cánh không tên ướt chân dung mùa lạnh
Những cơn gió ùa về
Ngực run run nỗi nhớ
Như mùa đông gõ cửa
Góc phố đã heo may
Sớm nay
Ta đi qua quên lãng
Khi em còn mơ ngủ trong chăn
Con đường phùn sương và xác mưa lỗ chỗ
Bóng thời gian thấp thoáng gót mùa
Mây không rõ nơi nào
Trôi trên mái đầu phì nhiêu âm u
Ta hoang dại
Em vẫn đang mơ cái nắng mùa thu
Trong tấm chăn
Và trong giấc ngủ.

Ta bay đêm trên đám rong rêu
Mùa hoa dại gió
Thu đi qua lặng lẽ
Gió mưa buồn bã lay
Nhớ em cái cầm tay
Buổi đầu còn ngần ngại
Tình yêu ấy
Như thuở nắng ban mai.

Ta ngân nga buổi sáng nụ cười
Em đương ngủ
Heo may ấm con đường mùa cũ
Nụ hôn xưa
Đồng vọng về
Bốn phương như chôn vùi ngôn ngữ
Ta bay lên nhớ em buổi đầu
Khoé môi non.



More...

Miền Trung buồn buồn

By Nguyễn Quý

Nơi chiều khóc lặng thầm mùa thu
Câu ca dao núp ngày bóng cửa
Râm ran mưa phùn
Nơi gió thổi lạnh lùng đồi nương
Bước chân run trống mùi đất bạc
Thiêng rừng đã mất
Chẳng nơi trú ngụ
Của hồi môn thiên nhiên còn lại
Những cơn lũ ôm lấy đồng bằng
Và thê lương
Nơi em ngủ giấc ngủ đen sì
Những cơn mơ tuềnh toàng gió bận
Nỗi buồn sôi rục rà huyết quản
Khúc ruột đau thương
Miền Trung buồn buồn.

More...

15 Sự Kiện Nổi Bật Nóng Hổi của Việt Nam năm 2010

By Nguyễn Quý

1. Mừng Đại Lễ : Ngàn năm Thăng Long_ Hà Nội
2. Dự án Bô-xít Tây Nguyên
3. Đường sắt cao tốc Bắc Nam
4. Lũ Lụt Miền Trung
5. Chủ tịch tỉnh Hà Giang cởi truồng
7. Dư nợ công của Việt Nam tăng cao
8. Ngư dân Việt Nam bị hải quân Trung Quốc bắt trên lãnh hải Việt Nam và chủ đề Biển Đông
9. Cho nước ngoài thuê đất trồng rừng
10. Blogger và tự do báo chí ở Việt Nam
11. Tình trạng thiếu điện nghiêm trọng và cúp điện tràn lan
12. Vụ vỡ nợ lên đến 120.000 tỉ của Vinashin
13. Giáo sư Ngô Bảo Châu nhận giải thương Field
14. Vụ án hung thủ chặt đầu người yêu ở Hà Nội
15. Hội nghị cấp cao Asean 17 tổ chức tại Hà Nội và những chủ đề liên quan

More...

Chiều Không Tên

By Nguyễn Quý

Buổi chiều chạy dọc con phố thu lu gió những cành cây ngã rạp tã tơi lá cành xuống hai bên con đường nhựa dài tít tắp.
Mùa thu không nói gì.Những ngôn ngữ trên bước chân em đau đớn tan nát vì bàn tay man dại của thiên nhiên.
Tháng mười gió nhiều vô kể như thẩm thấu vào cuống họng em và giật cục thành những cơn ho trái mùa. Em mảnh mai bước đi gió như muốn xô ngã em từng khoảng khắc lướt qua.
Không một chiếc khăn len choàng qua vòng cổ nhỏ nhắn nơi mái tóc em bay phất phơ hoang dại bước chân em căng mình cố bám chắc và vượt qua hướng gió mưa trút niềm hoang vu thời gian lạnh lùng trôi con đường vẫn trôi trôi qua những bóng người miệt mài hình thù đàn kiến.Anh thấy em lạnh lùng và lẻ loi trong giấc mơ.
Anh giật mình thức tỉnh những bóng nắng đang ở ngoài kia chiếu vào căn phòng màu ấm áp của buổi chiều yên ả.
Cũng tháng mười mùa thu thực tại ngủ sắc đẹp đẽ hiện ra. Anh nhận ra rằng anh sợ những mưa gió đâu đó quanh đây sẽ kéo về xô đẩy bước chân nhỏ bé kia. Như giấc mơ vẽ vời buổi chiều đầy ám ảnh.
Và rồi đang trong mớ miên man suy nghĩ.Trời bất chợt đổi sắc gió ru những đám mây về. Anh hiểu rằng mình sẽ chạy ngay về phía em.Phía buổi chiều không tên.

More...

Thu Lay Bay

By Nguyễn Quý

Mùa thu phố chơi
Bàn tay bời lời
Sương đêm rơi
Em môi.

Khúc lạnh
Lá phố bay
Nẻo về heo may đầy
Em yêu.

Đêm ướt
Nụ hôn buột
Má lơi
Thu rơi chút hương trời
Em nói
Thu lay bay
Tôi trôi.

More...

luc bat

By Nguyễn Quý

Một đêm mắc võng mưa phùn
Nằm trên thuyền gió tùm lum tang tình
Một đêm gối chiếc linh tinh
Mơ trong cõi nguyệt hài hình em yêu

More...