Đi Mưa

By Nguyễn Quý

Tôi đi mưa
Bỏ lại mùa Xuân trong góc quán
Cafe đã loãng
Con đường đắng nghét những lô nhô
Và trên vai chẳng còn gì ngoài mưa.Tôi đi
Con đường dấu chân lạ quen muôn thuở
Bản nhạc cổ và đôi chân tôi cũ
Cũ một đời và tôi đi mưa
Ngày xưa ai bùa mê trong khoảng giao mùa?
Những cơn mưa xanh xanh hồn cỏ
Để tôi đi mưa giữa phố bây giờ
Đơn lẻ.
Ly cafe đã loãng
Sao còn đắng mãi trong câu thơ
Tôi đi mưa
Ngang tàng qua từng cơn sấm sét
Thành phố bao giờ tạnh
Bao giờ mình phôi pha?

More...

Tháng Tư

By Nguyễn Quý

Tháng 4
Hoa Bằng Lăng nở
Ở trong lòng thành phố này
Em ấp ủ mưa
Một mùa mưa bắt đầu đưa mây về ngang buổi trưa Ban Mê Thuột
Cơn Dông biệt tăm từ năm trước
Cuồng điên
Tôi đi về một chiều miên man phố
Mưa
Lê thê áo mỏng
Dịu êm sau những ngày rực nắng
Đêm nay gió mát chân trời
Vùi mình trong cơn ngủ
Lăn tròn hết tháng 4

More...

Đôi mắt

By Nguyễn Quý

Đường hoàng hôn
Đôi dép
Và những bước chân khóc
Mình đi
Và nhìn quanh những đôi mắt
Trong lòng phố
Ngoại ô
Và những miền quê đất nước
Những đôi mắt chẳng giống nhau trên những khuôn mặt khác nhau
Đôi mắt buồn phiền một ngày lo toan khủng hoảng
Đôi mắt của người tìm việc
Đôi mắt của những người vô gia cư vỉa hè
Đôi mắt nông dân gặp hạn hán
Đôi mắt của người miền Trung gió bão
Còn rất nhiều đôi mắt ẩn nấp không thấy rõ
Làm sao thấy hết những con người
Đường hoàng hôn
Mình đi
Xa lộ là những đôi mắt của ô tô đỏ đèn trong đêm.Cười và vụt mất
Mình đi
Những đôi mắt đời vô kể
Đôi mắt mình
Nhìn về phía chẳng giống ai./

More...

Tùy Hứng Tháng 4

By Nguyễn Quý

Tháng 4 bên cửa sổ gió về.Tôi mở cửa ra và ngắm nhìn thành phố.Một Ban Mê yên bình nhưng đầy gió đêm nhẹ nhàng như đêm quê.Đêm thanh bình không sáng rực thứ ánh sáng hào hoa Ban Mê đang lấp ló những tia sáng phía ngoại ô.
Và trong căn nhà nhỏ.Tôi chộn rộn suy tư về tuổi nhỏ về những kỷ niệm mấy năm đã bỏ quên.Về quê hương ừ nhỉ đã lâu lắm chưa về.
Mình đoán quê vẫn thế vẫn mái làng sân đình và dòng sông.Vẫn lũy tre những con trâu và cánh đồng.Vẫn con đường đất đỏ ngôi trường mái ngói đã rêu phong và đầy ắp hoài niệm.Vẫn bóng dáng mẹ tôi xõa tóc bên giếng ba tôi vác cuốc ra đồng.
Quảng Trị từng nhịp tim thốc lên khi nhớ về cái nóng đầu hè những trưa đứng gió những khoảnh khắc với gió nồm gió nam.Những cánh đồng cát trắngTriệu Phong Hải Lăng.
Quảng Trị hồi ức sao quên những mùa đông mưa dầm năm cũ mưa dai dẳng tháng ngày thuở đi học đường trơn thuở chăn trâu rét buốt.
Quảng Trị ! mình đi đâu cũng sẽ là mình.Răng rứa?mi mau về đi mi lúa xuân đã lên đòng mấy ông già xưa đã miên vãn chợ quê đã khép cánh cổng làng chẳng còn nguyên.Về đi để được ăn món canh chua mạ nấu được cởi truồng tắm sông.Con sông tuổi nhỏ lòng còn nghe gợn sóng đoái hoài.
Tháng 4!
Mình nhận ra mình lớn lên từ đó.Cám ơn gió tháng 4.

More...

Kaka( cấm trẻ em)

By Nguyễn Quý

Gió ở trên núi
Gió ở đây bạt ngàn như thắp lửa môi em
Mình sống trong miền gió Cao Nguyên và thứ tình yêu mật ngọt
Và phiêu du trên cánh tay nhau
Những cái hôn ghi thành lịch sử
Em ơi!
Ánh sáng ở đâu chẳng còn ý nghĩa
Khi mình bên nhau chói lòa hạnh phúc
Quấn quít trăng rằm
Mùa hoa nở thơm mùi da em
Như chồi non ướp trong kẽ lá
Mình ôm nhau ru ngủ
Trời bỗng làm thinh
Chỉ còn mình hát lời tuổi trẻ
Đôi môi anh thiên di trên miền đất lạ
Da em
Bồng bềnh núi
Mượt mà châu thổ
Nhấp nhô những con suối trắng ngần
Và chẳng bao giờ trời Tây Nguyên thiếu gió
Gió trên đôi môi em một vùng gió lạ
Nóng ở môi anh
Em ơi!
Ánh sáng nơi đâu chẳng còn ý nghĩa
Khi mình bên nhau hạnh phúc bao la!

More...

Trong Lòng Phố

By Nguyễn Quý

Thành phố
Và những khoảnh khắc của ngày
Tôi cố thức dậy vào hai giờ sáng
Để được nhìn một thế giới khác
Thế giới không ngủ
Những khu chợ rộn ràng mua bán
Những chuyến xe tải hàng
Mùi tanh của cá qua cuộc hành trình suốt đêm
Mùi thịt lợn mới mổ
Những thớ rau chất đống
Tất cả được phân phối thật sớm
Để ngày đến
Những thực phẩm sẽ được chia ra..
Chia ra
Cho cả thành phố
Mà người ăn chẳng biết rõ xuất xứ.
Thành phố
Sáng sớm tinh sương
Hơi lạnh
Những bóng người đi vào đời
Thật khác nhau:
Những cụ già tập dưỡng sinh trong công viên
Những người bán báo dạo đi bộ
Mấy xe đẩy bánh mì ở ngả tư
Mấy cô bán xôi trước cổng trường học
Mấy ông xe ôm ngồi cafe cóc.
Thành phố
Đến giờ đi học của lũ trẻ
Và giờ đi làm nơi công sở
Kẹt xe.
Nếu buổi sáng Sài Gòn không thể không nghe mùi hương hủ tiếu
Cơm tấm sườn nướng thơm
và mùi Bún phở
Thì buổi sáng ở Huế
Không thể thiếu áo dài
Buổi sáng ở Đà Lạt không thể thiếu sương
Và đây
Tôi đang trên đường phố Buôn Ma Thuột
Hương cafe ngập gió
Ngây ngất.
Thành Phố
Những buổi chiều xa xứ
Những đôi mắt trên đường quá xa lạ
Thành phố
Mình đã nhận ra trong lòng phố
Mình cô đơn.

More...

Chẳng Còn Hồn Nhiên

By Nguyễn Quý

Nhìn lên nắng trời và hỏi rằng phương trời nao
Ký ức còn nhớ mình ?
Bây giờ tháng Tư đầy nắng
Và năm xưa tháng Tư đầy nắng
Nắng nở trên đôi mắt ngày rạt rào sức sống
Nhưng tuổi thơ đã ngủ rồi.Đêm nay
Trong kí ức trong vắt mình tỉnh dậy
Nỗi lo bao ngày sắp tới.Rơi như xác lá hoàng hôn
Và thử một lần nữa
Nhìn lên nắng trời tháng Tư này thật kĩ
Nắng chẳng còn hồn nhiên.

More...

Mình Hồ Nghi

By Nguyễn Quý

Những ngày của những ngày
Mình như mùa thu chất đầy nỗi buồn trên cuống lá
Ngoài xa lộ gió mong manh
Con đường lá rơi và cành cây không biết nói
Mình như cành cây
Im lặng trước cuộc đời
Trước mưa nắng của trời
Trước bão tố nào đó sẽ đến vào ngày bão tố
Trước những loài giống mình chẳng biết che chở như cây
Khi con người chặt rừng đi thì cây thật cô độc và yếu đuối
Cây cũng thế thôi
Khi con người sinh ra để ghét nhau thì thử hỏi trái đất sinh con người ra để làm gì
Sao ta không yêu thương nhau đi
Mình hỏi ông trời và ông bảo
Bây giờ chưa phải lúc
Rồi cũng sẽ đến ngày hoặc con người không còn chặt cây
Không còn chiến tranh và không còn ghét nhau
Hoặc không còn con người trên quả đất này(ngày tận thế)
Ngày đó mình chắc rằng không còn mình nữa
Không còn những người ghét mình nữa
Không còn xung đột không chiến tranh nữa
Không còn những ngày của những ngày mùa thu chất đầy trên cuống lá
Nhưng không chắc không còn bão tố
Mình hồ nghi!

More...

Ma

By Nguyễn Quý

Ma chiến hữu
Ma phương bắc
Mạc Ngôn ma mãnh nói máu nước Việt làm tổn mạng Trung Quốc
Giọt nước làm tràn ly biên giới
Biển người san hoang núi núi
Những cột mốc
Thụt lùi lịch sử
Ngó Lão Sơn
Thù hận bọn xâm lăng.
Ma mà còn chiến hữu
Cách nói hàm hồ văn học méo mó của nhà văn đại văn hóa
Cường quốc văn minh ăn hiếp đàn em
Ma chiến hữu
Vì ma chẳng biết câu chuyện của chính mình
Hiện diện trong lớp giáp
Sự trịch thượng vô nghĩa phi nhân văn
Và hãy thông điệp với  Mạc Ngôn
Hãy im mồm.

More...

Họ đang đến

By Nguyễn Quý

Đừng để chúng ta thành người lẻ loi
Người Trung Quốc đang đến
Tôi chẳng biết gì về biển đông ra sao
Chỉ biết họ đang đến
Và những người thợ của họ đang tiến về Tây Nguyên
Đây là đất liền
Hoặc núi đi chăng nữa

Một thế kỷ sắp tới
Biết đâu
Mình làm khách trên sân nhà.

More...