Dư âm

By Nguyễn Quý

Trên nôi
Một đứa bé mới ra đời
Trong huyệt đạo
Một người đi xa
Ở trong chúng ta
Mùa hoa
Ôi những mùa hoa
Dần trôi về phương rụng
Em ơi
Nơi cuối cùng của mầm sinh
Là khoảng không
Và dư âm của gió
Gió mang hơi thở đời mình
Nơi cuối cùng của anh
Và em
Cũng thế
Chẳng được bao
Hãy yêu nhau
Và tận hưởng
Hãy sống
Trong quãng trời trôi
Đừng bao giờ gieo đơn côi
Trên con đường về miền rụng
Để còn chút dư âm
Cuộc đời.

More...

NHỚ QUÊ

By Nguyễn Quý

Đã ở nơi miền bụi
Cát quê không lấp nổi tâm hồn
Ngày mẹ hát
Bên giếng nhà
Với chiếc gàu nho nhỏ
Với chậu thau
Và đàn gà
Con lợn
Mái nhà xưa cũ nát
Cùng vườn tre bát ngát gió nam.

Đã ở nơi miền nắng
Cái nóng không thể héo nổi tâm can
Ngày cha cười
Tiếng cười sáng loang đồng ruộng
Thớ đất tươi vui
Làm nên mùa gặt mới
Trên cánh đồng
Những mồ hôi không sợ mặt trời.

Đã ở nơi làng tôi
Quảng Trị
Bên sông Hãn bao đời
Bình yên cứ về
Mỗi mỗi hoàng hôn
Nhìn mặt trời khuất núi
Lòng sông
Đò ai văng vẳng mái chèo
Lướt qua con sóng
Nhặt được đôi lăn lăn hạnh phúc
Nhỏ nhoi.

Chỉ cần cái nhỏ nhoi thôi
Bao đời trên miền cát
Miền gió
Miền nắng
Thui thủi một mái làng
Bên sông
Tôi đã lớn
Bây chừ
Nhớ răng mà dữ rứa
Một
Chỉ một
Mái làng
Mẹ cha!

More...

Lục Bát Khuya

By Nguyễn Quý

1.Một giờ khuya nữa còn đây
Vơi đi bụi phố một bầy thời gian
Ta ngồi ngắm mãi nồng nàn
Trên môi em rớt điêu tàn thơm thơm.


2.Mai trong sương sớm mùa đơm
Bầy chim ngái ngủ chòm khom kệ vườn
Tôi tìm rót hết tinh sương
Vào lòng chén đạo chắt ươm nét trà.


3.Em thiền trong cõi phù sa
Nụ hôn còn đọng lân la lưng chừng
Ngày đi trên bến vô dung
Hình hài đã sót muôn trùng nhụy hoa.


4.Phố ơi đêm mãi la đà
Nơi phòng thanh vắng buồn mà như không
Trôi trôi một nẻo giòng giòng
Đêm ơi em đã trổ đòng muôn đêm.


5.Ngoài kia ai gánh cô đơn
Đi trong màn lạnh tìm cơn trú tình
Mình đây đã hết ân minh
Nhớ em kiếp nhớ muôn hình hài xưa.


6.Có ai gọi ở tiếng mưa
Vườn tôi nghe thấy đong đưa đêm tàn
Giờ đây suối ở trên ngàn
Hết dòng trong suốt như màn gương trôi.


7.Ngồi chiêm mẹ hát ru nôi
Những ngày bé dại cút côi bên làng
Tôi đi từ thuở lang thang
Đến nay đã mỏi con đàng gian truân.


8.Đêm nay như biết nợ nần
Đời còn một đống ân cần với ai
Em ơi một kiếp chưa dài
Biết đâu bao kiếp duyên mài nên đôi...(tiep)

More...

Không Đề

By Nguyễn Quý

Ngày xanh tàn lụy
Chờ em về nhỏ nước mắt lên vai
Đêm đợi gió
Trăn trở khúc ngủ gián đoạn phập phồng
Mùa yêu không mầu nhiệm
Ngoài kia diêm tinh hé mở vũ khúc đau
Đợi ngày tháng 7
Mưa rơi trên cánh đồng quê mẹ
Nơi cuối trời Triệu Phong
Những đồng cỏ Quảng Trị thôi cháy
Nắng sẽ sang mùa
Con đê chiều thôi mệt
Màu xanh quay về
Em đánh rơi nụ cười trên môi anh
Đêm thông suốt
Những giấc mơ phiêu diêu về vũ trụ
Diêm tinh hé mở yên bình.

More...

Một Ngày Đi

By Nguyễn Quý

Sau giấc ngủ đêm
Cơn mưa
Đôi chân
Và trí loãng
Tất cả rũ rượi
Tôi đi
Bầy càn khôn rộng lớn
Trái đất huyễn hoặc tôi dạo quanh
Nháo nhác phiền muộn
Lý trí gầy gòm
Mùa thu chết nửa người tê dại
Em hát câu cuộc đời bỏ dở
Ánh sáng chứa chấp tà dương
Con đường thuốc độc
Ngọn lửa mê muội
Đốt hết đi
Tôi đi
Cư ngụ miền bóng tối
Ở đó
Tôi thấy bao thực chất trên đời
Không ai khác
Con người khổ đau nhất hành tinh
Họ là nạn nhân chính họ
Chẳng mấy khi cải tổ
Những luật lệ khô cứng
Nhân văn còn mơ hồ
Tôi lún sâu vào bóng tối
Tôi ở
Và tôi chẳng thể hiểu nổi
Tôi đã Người chưa?

More...

Lala

By Nguyễn Quý

Như ngày nào
Em hẹn hò tôi
Nơi bờ môi còn in hình hoa nở
Vì nụ hôn lưu dấu mãi như hoa
Như ngày nào
Con đường và vòng tay
Trong buổi chiều và những buổi sớm mai
Em bắt đâu ru lòng người khách lạ
Một chơi vơi và tất cả bồi hồi
Như ngày nào trăng lên trời khuya phố
Lặng thầm tôi một mình nơi gác nhỏ
Nhớ đến em và khắc khoải riêng em
Như ngày nào mình đi những đêm đêm
Bao yêu thương dồn về nơi hò hẹn
Cái ôm hôn say đắm mình trao trọn
Còn gì hơn em ơi đẹp muôn ngàn.

Ta đã chung một con đường đi ra từ số phận
Em đến và theo anh về nơi ấy
Nơi câu hát có hình hài môi em màu hoa mới nở
Anh hát một đời mà còn mãi mê say.

More...

Hahe

By Nguyễn Quý

Con chó sáng nay chết
Quán cây tơ chiều đông vui
Mưa ướt hết một vùng trời Buôn Ma Thuột
Trên đường tất cả cây đều màu xanh
Trong công viên vắng bóng những đôi tình nhân
Những cụ già thôi đi bộ
Tôi lơ ngơ đếm còn bao lâu nữa mới đến mùa thu
Đã mấy ngày không ôm em phát nhớ
Thời đại thật đáng sợ
Sáng nghe tin Bình Nhưỡng đòi chơi trò hạt nhân
Sống một đời chẳng biết khi nào đi hết một phần thế giới
Một đời cứ lầm lũi
Sáng lại lang thang phố xá
Không thuộc nổi hết những hẻm ngõ
Con chó sáng nay chết
Chiều nay mưa
Quán cây tơ đông nghẹt
Nếu Bình Nhưỡng cứng đầu làm thằng Oasinton giận
Nó phang trò hạt nhân
Thì mình cũng như con chó sáng nay
Chết
Nhưng quán thịt người chiều sẽ vắng khách
Vì mùi hạt nhân quá khét...hahe!


More...

ABC(Sau 1 giấc ngủ trưa)

By Nguyễn Quý

Chiều vơi dần nắng phố xá rớt xuống màu buồn
Con đường chờ ai đi qua
Hàng cây đứng đó bao giờ
Đợi chiều đi
Đợi em về
Đợi từng mùa trong nỗi nhớ lê thê.

Ngày qua ngày
Bình minh trôi qua vườn hoa lấp lánh
Đôi chân em còn ngủ quên nơi thành phố lạ
Anh chở nắng đi tìm
Tìm chiếc hài người triền miên.

Chiều ơi
Chiều ơi
Chiều ở hai thành phố
Hoàng hôn về rất lạ
Anh vẫn đứng nơi cuối đường
Chờ em đi qua
Anh vẫn đợi cuối chân chiều
Từng mùa trôi qua.

Người đi đã bao mùa hoa trong vườn nở
Đã bao mùa lá cuối đường rơi
Người đi để mình ai nông nổi
Chơi vơi ngọn nắng chiều nay.

Người đi đã bao lần mưa về phố lạnh
Bàn tay bỗng nhớ một bàn tay
Người đi mùi hương còn bỏ lại
Mái tóc xưa biết còn dài?

More...

Một Người Con Gái

By Nguyễn Quý

Một người con gái
Cả đời tôi yêu
Đi qua chiều
Rất nhẹ
Một người con gái
Tóc dài nghiêng phố hôm nay
Mắt nhìn lúng liếng mưa bay
Cơn mưa dịu dàng đưa em về con đường đất đỏ
Bao ngày Cao Nguyên vẫn thế
Mình em đi trong cơn mơ tôi
Một người con gái
Bồi hồi trong chiều mây trôi
Em ngồi nhớ tôi
Ôi tình yêu như gió bay ngang bầu trời
Bao ngày nụ cười trên môi
Đời như bình minh mới bắt đầu sau đêm tối
Một người con gái
Cả đời tôi yêu
Bao chiều ngồi căn gác nhỏ
Nhớ em
Một người con gái
Cả đời tôi yêu
Bao chiều thầm mong với gió
Bay giữa bầu trời
Mênh mông.

More...

Một Ngày Không Mặt Trời

By Nguyễn Quý

Buổi sáng mây mù
Quán cafe trong góc phố
Lất phất mưa.

Anh ngồi
Mơ tưởng một câu thơ
Đôi mắt em chiếm trọn.

Ngày bắt đầu
Chiếc lá trong vườn nhà ai rụng
Chia ly.

Tháng Bảy hồ như
Ban mê còn nằm ngủ
Đôi mắt xanh.

Gót chân anh vùi lấp kiếp phong trần
Những con dốc phố
Xuống lên.

Ở đâu đó
Mình mãi kiếm tìm mình
Trong một cõi u minh.

Thôi thì
Đừng chơi trò thời gian
Mà sống.

Giọt sương ngoài vườn quán
Đã
Lắng đọng.

Tiếng chim trên cây
Chào một ngày không mặt trời
Vẫn hót tươi vui!

More...