Gió Yêu

By Nguyễn Quý

Gió đi về hướng tâm hồn anh
Trở lạnh
Sáng ra phố không mặc áo len
Mới thấy hôm nay đã giao mùa.

Phố hanh hao
Những hàng cây lay gió
Ở nơi cuối tháng mười
Cao Nguyên trầm mặc như Huế
Buổi anh về mùa heo may năm cũ
Vẫn mong manh trong nỗi nhớ
Những sợi gió khô môi.

Gió tình cờ ngang qua khuôn mặt em
Bờ tóc dịu dàng lạnh
Anh thích mơ thấy
Em cười trên mỗi bước đi
Dù phố trong tiết giao mùa
Thì tình yêu vẫn ấm
Anh mong
Những cơn gió loanh quanh buổi lạnh
Là loài gió yêu.

More...

Sự kì diệu của giấc ngủ

By Nguyễn Quý

Nơi ngày dừng lại bên tôi là giấc ngủ
Ở trong giấc ngủ
Mình không thể thấy nổi mình
Thấy được cảm xúc và thân phận mình
Vì thế
Mỗi khi buồn
Mình nên ngủ
Và có thể rằng
Sau giấc ngủ
Là một niềm vui.

More...

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

By Nguyễn Quý

Bóng tối trong chủ nghĩa là cá tính hiện hữu quái dở của đa số hình thức tồn tại
Không thể xóa bỏ đi
Cho đến một ngày tất cả chúng ta chết
Xác của chúng ta trở thành đống phân tươi xốp nuôi những cây xanh còn sót lại sau trận hủy diệt kinh hoàng
Ngày Tận thế
Chúng ta sẽ không bao giờ biết rằng mình đã sai đường cho đến khi không còn thời gian cứu vãn
Chúng ta dù sao cũng chỉ có một thời để sống
Và đến nay
Đã qua bao nhiêu nền văn minh
Con người nói rằng họ là loài duy nhất tư thông của thế giới
Với những phát kiến thay đổi biết bao thế hệ tư duy
Thì cho đến sau dấu chấm của thì tương lai trước mặt
Nhiều người vẫn tự hỏi rằng cuộc sống là thần tiên hay bể khổ?
Có phải họ càng ngày càng hủy diệt họ một cách ngấm ngầm
Bằng cách này hay cách khác
Thì tôi phải tin rằng
Dù trái đất có tồn tại vĩnh cửu đi chăng nữa
Thì loài người cũng chẳng bao giờ có thể trường sinh
Họ chỉ có duy nhất một thời để sống
Trong số họ
Cũng có kẻ sống để yêu thương
Cũng có kẻ sống để hãm hại lẫn nhau một cách khắc nghiệt
Thì đúng là con người không thể nào đồng nhất về quan điểm
Hai trạng thái lưỡng cực sẽ là một cuộc đấu tranh chủ nghĩa thật gian nan
Và trong thực tại
Bóng tối trong chủ nghĩa là cá tính hiện hữu quái dở của đa số hình thức tồn tại
Cuộc sống có phải là một chu trình đấu tranh????

More...

xxxxxxxxxxxxx

By Nguyễn Quý

Một vòng tháng 10
Không qua hết cơn mưa
Buôn Ma Thuột ngày xanh cây phố
Ướt đôi mắt của em bé ban chiều
Mưa đổ
Những bàn chân tơi tã
Những ngôi nhà lạnh
Cao Nguyên gió trong vùng áp thấp
Bão bùng giấc ngủ tôi
Những con đường cô đơn trong mắt
Sự sống không thể rửa sạch bằng nước
Bởi lương tâm vẩy đục trong mỗi chúng ta
Nơi phố
Trong điệu nhạc vườn ai là thứ ánh sáng
Làm ấm lại tâm hồn bấy loạn
Hãy mưa đi
Bão bùng đi
Xối hết
Những con đường chúng ta đi mỗi sáng
Nơi những dấu chân khắc nghiệt của mưu sinh
Chúng ta là loài người dơ bẩn
Đáng phỉ báng hơn cầm thú ngàn lần
Đôi khi tự hỏi
Loài người sao cứ gieo nên sự sống
Rồi trên hành trình của họ đi về cái chết
Có vô số con đường không bình yên
???


More...

Thương mình

By Nguyễn Quý

Tháng 9
Tròn xoay cơn mưa
Mình ngủ
Nghe những giọt vỡ
Tan nát một buổi chiều
Đau.

Phố cũ
Hoang phế gót chân em
Tôi hình dung mình nơi góc nhỏ
Góc tôi tưởng
Mình vô hồn

Mộng du.

Tháng 9
Ướt
Như cuộc đời mình ẩm thấp
Nghe mưa
Và lời ai rao trong bản nhạc
Thấy thương mình
Râm ran.

More...

Em và Ngày mưa

By Nguyễn Quý

Tháng 9 ở Tây Nguyên
Mưa và linh hồn lạnh
Chảy đều
Tôi đốt điếu thuốc cuối cùng trong đêm
Để xua tan gió
Em tôi
Còn lại một mình trong suy nghĩ
Đêm sáng trưng.

Tháng 9 ở Tây Nguyên
Những dòng chảy
Trôi về phía bàn chân
Tôi không biết mặt trời vô định
Ở đâu sau những đám mây
Của ngày?
Nhưng em
Rất đỏ chói
Trên khuôn mặt nơi giấc mơ tôi.



More...

Hehe

By Nguyễn Quý

Trong tất cả những thứ bao la nhất
Là em
Mùa đã đi theo thời gian vĩnh hằng
Vẫn mãi
Nơi anh đặt chân vào ngày
Bắt đầu
Là em
Và còn lại trong anh chút thôi
Có thể
Cũng là em
Anh nhìn lại chính đời mình
Như thể
Người giàu có nhất thế gian...hehe!

More...

Rừng Ngập Mùa Thu

By Nguyễn Quý

Những đôi khi
Mình chạy về hướng không người
Nơi em chẳng biết đêm dự ảo
Mình tôi
Và đồi núi lang thang
Lạc loài cuốn vào nhau những vần cảm thụ
Bay những cánh gió trời cao
Thơm những phấn hoa rừng thấp
Giao thoa
Những đêm trong
Trong vắt phía rừng sâu
Nơi lòng hồ của người thủy điện
Vừa xây xong
Đã bắt đầu nước dâng lên như lũ
Phút bỗng nhiên
Đánh chìm rừng
Những sinh vật thụ động
Như đứa trẻ chết đuối
Đau đớn nỗi lặng im
Mình tôi
Đứng phía bờ đập diệt chủng
Nhìn lang thang
Nơi thiên nhiên như hối hả
Chạy giặc
Thương loài thực vật không biết chạy
Nhìn nước
Đánh chết mình
Mà không nói nổi một lời oán than
Và chợt nhiên
Tôi hát
Bài hát trăng tròn không bao giờ hủy diệt
Trăng vẫn màu vàng trong hồ nước lớn
Rừng tràn ngập mùa thu.

More...

Tôi hỏi Tôi

By Nguyễn Quý

Năm ở đó
Daklak lẻ loi mình chiều uống rượu say
Mà chẳng bầu tâm sự
Em tháng ngày xanh
Mình như hạt lép
Rụng cuối mùa tàn
Man mác dòng Srepok phù sa vàng tuổi mẹ
Hát điệu rừng khô
Mùa nước bạc
Tôi đi loanh quanh núi cho hết trẻ
Một chiều mưa rắc
Nghe mình xối lên mình
Những hạt mưa đau
Những chiếc hôn đêm cuối mùa rừng kiệt
Ngọt mật thiên nhiên.
Năm ở đó
Tôi sống một mình mà tôi không hiểu
Mình là ai
Trong cõi đời trôi nổi bồng lai
Mình như đứa bé
Mùa đông trằn trọc nhớ mẹ
Ở những đêm dài
Tôi hỏi tôi
Chân trời sao toàn mây phủ?????????

More...

Đêm nay

By Nguyễn Quý

Đêm bó hẹp những lối thoát để rồi thân mình nén chặt co thắt lại tìm lối ra.Lối ra nơi khoảng không là khe hở chui về miền của nỗi buồn.Nỗi buồn rộng quá như thể cả đàn mưa rơi rớt ngoài trời của nhân loại.
Tôi nằm co thắt ở một nơi nào đó trong miền rừng.Sâu thẳm hàng trăm kilomet khúc khuỷu dốc những tưởng nơi ấy bốn mùa đàn mây che phủ cánh rừng đại ngàn Daklak cổ thụ.
Những trạm kiểm lâm phân bố đều đặn trên suốt con đường vào nơi gán cho là trung tâm lá phổi xanh tươi nhiệt đới.
Và biết bao nhiêu năm nước Việt tự hào rằng mình sở hữu rừng vàng biển bạc.
Tôi lớn lên với hệ thần kinh hào sảng đầy ước vọng tự hào đất mẹ.
Cho đến khi trên báo chí rụt rè nói rằng ngư phủ Việt bị bắt bớ và giam cầm trên biển Việt.Nổi căm giận sôi sục cộng dồn vào nỗi buồn tôi.Chỉ biết hận mà thôi.
Và rồi hôm nay tôi đi qua những khu rừng "đại ngàn" trong cổ tích.Tôi thấy: Những trận bão lửa thiêu đốt rừng .Những cánh rừng cổ thụ kêu than trong tàn tro đen đúa.
Hàng triệu mét khối gỗ quý biết luồn lách như những con chệch trơn trượt trong lớp bùn nhão quẹt.
Hàng vạn chim muông rắn độc và thú hiếm đã luốn lách về trong những quán ăn nhà hàng đặc sản Hương Rừng nằm lén lút đâu đó ở Buôn Mê Sài Gòn hay chui lui về phía biên giới Trung Quốc.
Đêm nay.Nằm bên chút tán rừng còn sót lại.
Tôi bó hẹp tôi trong nỗi buồn tôi buồn rừng và chỉ biết nghe mưa.
Mưa rơi rớt đơn côi và xoa dịu đơn côi.Thân thôi co ro trong miền tối và mơ màng.
Mơ màng một sớm mai sương trên đỉnh rừng vẫn làm những giọt thiên nhiên tinh khiết.Và lủ chim muông còn uống chúng để rồi cất lên tiếng hót  thật yêu đời cho bình minh nhân loại.

( Buôn Tua Srah Nam Ka Daklak- Daknong)

More...