ABC

By Nguyễn Quý

Lạnh se lạnh mùa thu thiếu nữ
Sáng thơ
Tản mạn con đường tóc dài
Bước chân nghiêng.Áo trắng
Trong veo ánh mắt
Tôi.

More...

Mơ Hồ

By Nguyễn Quý

Tấm thân gầy mưa song phố
Hòn đá lửng lơ
Cuối ngày đi bắt gió
Phạc phờ ngõ
Tay không.

Thong dong những chiều nhớ
Em bơ vơ
Lưng trời mây đen ngả
Trốn tìm bờ vách cũ
Thời gian.

Câu kinh bay lên trời
Hoa vàng rơi
Bốn mùa thiên di vội vã
Ai đó thở
Vô hồn.

Ánh mắt người đàn ông cô thôn
Vẻ mặt lưu lạc
Lác đác suy tư con hẻm
Hết nửa ngày
Đi về hướng dài thêm.

Một cõi không tên
Vô duyên một con đường
Mơ hồ trong định phận
Mê cung dài bất tận
Cố thoát ra.

Em là hoa cuối mùa
Tôi là hạt mưa gầy nhỏ
Mãn tính yêu đương mùa thu lặng lẽ
Đêm cà-phê đâu đó
Đưa nhau về
giữa Ban Mê.

Giờ em và chẳng lẽ
Nói với anh
Điên điên một con đường.





More...

Tôi - Em

By Nguyễn Quý

 

Tôi-con ễnh ương đêm đêm bên suối
Chong cằm ngắm trăng
Tâm tình với đá
Đắm mình say với thiên nhiên.

Em-róc rách những phiến âm
Loài côn trùng dạ thảo
Hát cho tôi nghe điệu hát trăng rằm.

Hoa rừng thơm
Mùi cỏ nội.

Những nương ngô bên núi đêm nay xanh ngời
Ta rong chơi
Hoà âm nhịp lòng mà không nói
Mắt vui.

Tôi-viên đá cuội
Nằm một mình
Suối vắt dòng nước trôi
Trần truồng bởi lởi
Trong veo suốt cả đời.

Em-mái nhà hoang cheo leo sườn núi
Thơm lừng
Mùi khói cơm lam.

Tôi-nắng thu vàng chờ em bước tới
Nắm tay nhau suốt kiếp không dời??

More...

Bất Chợt Thơ

By Nguyễn Quý

Phố
Đã nhiều ngày im bặt.

Sáng nay
Vỡ òa mưa.

Ta
Mang nỗi nhớ lưa thưa
Qua mưa
Òa vỡ.

Gọi em suốt chiều chiều như nức nở
Tìm em khắp mùa mùa đã xa xưa
Ta đi
Không còn ai nữa.

Khúc thụy du đêm cô độc lặng thầm qua phố
Nhà ai
Giọng thiếu nữ cất lên gầy
Bỗng
Ta
Mơ.

Thiếu nữ năm xưa
Thiếu nữ năm xưa
Gần mười năm bỏ quên kí ức
Ta dật dờ thức giấc.Em nguyên vẹn em nụ hồng trinh bạch
Trong vắt như mưa.

More...