ĐỜI LÀ GÌ? THỰC TẠI HAY HƯ VÔ?

Có khi suốt đêm tôi ngồi với Trịnh tôi không rời nửa bước vì tôi sợ rằng khi nhón chân đi những ca từ ấy sẽ bay mất rồi đời này sẽ còn lại gì dư vị ngọt ngào và khổ đau nữa.

Đôi khi Trịnh ru tôi vào cái cõi mà tôi như thiền suốt ngày trong đó tôi như một kẽ ngoan đạo Trịnh. Ừ thứ âm nhạc đó đáng để tôi tôn thờ thành một món đạo. Nó nhiều khi như triết học như nhân sinh như bản ngã thánh thiện uyên thâm chảy mềm mại trong từng giai điệu u sầu của cõi thế.

Ở đó có cả buồn vui đau khổ sự sẻ chia có hoà bình có chiến tranh có người phụ nữ có ly biệt và có rất nhiều thứ khác nữa. Kể cả chúng ta tìm thấy lịch sử của cả dân tộc trong sâu thẳm nó.

Và ở trong đó suối nguồn thơ ca như chảy mãi vĩnh hằng bất tận nàng thơ rất đa dạng ca từ rất sâu lắng đến khó hiểu có cả chất thơ cổ điển và đôi khi rất hậu hiện đại.

Thử ai có thể ví rằng cái nắng:

"Gọi nắng

Trên vai em gầy"

Có phải bản chất Trịnh là thần thánh không mà gọi được nắng nắng ở trên vai..đó lá dấu chân của hậu hiện đại và bản chất uyên bác lịch lãm. Nhiều khi tôi ngồi để lý giải cái sự đời nằm trong chính những ca từ ấy hơi khó hiểu nhưng có gì đâu. Đời này thật đẹp con người và thiên nhiên vạn vật có thể giao tiếp hoà hợp với nhau có thể cảm nhau bằng tất cả các giác quan thì hà cớ gì mà con người với con người phải sống tệ bạc với nhau không yêu thương nhau. "Sống trong đời sống cần có một tấm lòng". Triết học ấy thật thâm sâu.

alt

 Rồi ở một góc nào đó một buổi tối mưa buồn Khánh Ly lại cất lên rằng :

Ôm lòng đêm

nhìn vầng trăng mới về

 nhớ chân giang hồ

Ôi phù du

Từng tuổi xuân đã già

Một ngày kia đến bờ

Đời người như gió qua..

Có nỗi buồn nào hơn khi thả những ca từ này vào đêm ai có thể ôm được màn đêm đây? có chăng là kẻ đang sở hữu những siêu nỗi buồn.

Ở đó ta liên tưởng có một kẻ đơn côi đi về nơi  góc phố đìu hiu nhỏ góc phố chẳng còn ai chỉ còn nỗi buồn của trần thế nặng trĩu ru từng bước chân liêu xiêu cuối ngày. Nỗi buồn ấy thâm u trên khuôn mặt khắc khoải đôi mắt và lan toả ra vết chân chim. Không nước mắt mà nghẹn ngào.

Âm nhạc của Trịnh thấm đẫm nỗi buồn nỗi buồn thì thường sống rất lâu trong trái tim. Ai cũng có nỗi buồn vì thế khi ôm nỗi buồn ngồi gặm nhấm những ca từ của Trịnh dưới sự tương tác của giai điệu  du dương nhẹ nhàng thì nỗi buồn như được cộng hưởng thêm rung lắc va quẹt vào mớ thần kinh xúc cảm và thành quách trái tim thương tổn của con người nó phát triển sự đau đớn thầm kín ấy lên nhiều lần. Và lúc đó chúng ta hiểu được Trịnh thương Trịnh và thương cả chính mình vô cùng tận.

Và những Diễm Xưa Biển Nhớ Tuổi Đá Buồn Ru Ta Ngậm Ngùi phảng phất ta khi bắt gặp hoàng hôn hay những cơn mưa đi qua đời rất nhẹ rớt xuống thứ buồn đau sâu kín.

Cõi thế và tình yêu thường chứa chất sự khổ đau hãy nghe Trịnh để mà biết mà hiểu rõ niềm đau tận cùng để rồi giải thoát. Và chúng ta đi vào nỗi buồn ấy âm nhạc ấy chúng ta sẽ biết cách giải thoát chúng ta. Tôi thường làm như thế đấy.

Ghế đá công viên
dời ra đường phố
Từng hàng cây nghiêng
chìm trong tiếng nổ
Từng bàn chân quen
chạy ra phố chợ
Em bé loã lồ
giấc ngủ không yên.
 

Những lời rất thơ và rất hình ảnh thơ có hình ảnh càng khó thì nhạc mang hơi thở dáng dấp của thơ hình ảnh càng khó hơn.

Trên đời này không có ai cảm được cuộc sống sâu lắng bằng đôi mắt của nghệ sỹ và để người đọc hình dung ra cái thực tại ấy thì chỉ có những nghệ sỹ lớn mới có thể làm được.

Tình ngỡ đã phôi pha 
nhưng tình vẫn còn đầy 
Người ngỡ đã đi xa 
nhưng người vẫn quanh đây 
Những bước chân mềm mại 
đã đi vào đời người 
Như từng viên đá cuôị 
rớt vào lòng biển khơi 
(Tình Nhớ) 

Rồi thì những :Gia Tài Của Mẹ Đại Bác Ru Đêm Người Con Gái Việt Nam Da Vàng Tiến Thoái Lưỡng Nan Đi Tìm Quê Hương..khắc khoải ghi lại lịch sử Việt thấm đẫm nhiều nỗi buồn nỗi buồn của dân tộc của chiến tranh.

Hơn ai hết Trịnh ngộ rõ sự vô nghĩa của chiến tranh và tranh dành quyền lực để rồi nhân dân phải chịu cảnh tang thương chết chóc và ly tán. Khi nghe những u khúc ấy tất thảy con dân Việt chúng ta không khỏi đau đớn dâng trào rưng rưng nước mắt thương cho lịch sử cho tổ quốc bi hùng.

Rồi Trịnh đã làm được cái điều lớn lao hơn cả thiên sứ hoà bình mà để con dân chúng ta tôn thờ như một vị thánh. Trịnh đã hàn gắn vết thương cho dân Việt và hàn gắn sự chia ly trong tâm hồn cũng như tâm lý chính trị trong mỗi con người Việt.

Ca khúc Nối Vòng Tay Lớn như lời hiệu triệu dân tộc Việt Nam gác lại quá khứ gác bỏ hận thù đoàn kết thương yêu nam bắc sum họp một nhà. Ra sức xây dựng tổ quốc bước qua giai đoạn đau thương để có được như ngày hôm nay.

Và đêm nay tôi lại ngồi nghe Trịnh ngoài kia những giọt mưa rả rích đang tuôn góc quán âm u những nỗi buồn nặng trĩu những tâm tư. Rồi thấy mình thương Trịnh vô cùng đã mười năm Trịnh mất nhưng những ca khúc của ông vẫn thăm thẳm ru ta từng ngày từng giờ. Thứ nhạc Trịnh như từ bao giờ đã hình thành một bản sắc văn hoá rất riêng cho cả dân tộc.

Rồi mai sau có ai nghe Trịnh vẫn tươi mới như thuở người còn lang thang từ bắc vô nam nối liền nắm tay và sẽ niệm ra rằng đời này như Cát Bụi nhỏ nhoi ngắn ngủi mà trải lòng trắc ẩn với đêm đêm rằng? đời là gì? Có thực tại hay hư vô??

Nguyễn Quý

@ Anh Vovaluyen!
Hư vô thì ở đâu cũng có làm sao chạy được anh nhỉ..

Nguyễn Quý

@ Meomuop2007!
Cám ơn Mèo ghé thăm..chúc vui

vovanluyen

Bạn mình nói: không thể chạy trốn hư vô thì phải vượt thắng. Chúc thi sĩ vui!

meomuop2007

Hu hu thuc thuc la do minh`het thoi...Minh` cung rat thich nhac Trinh...nhat la day tinh triet ly cua ong...