Ngày Phô Diễn Đời Tôi


Ngày nằm trong lòng hai bàn tay

Ngày ngủ trên cánh đồng bị bỏ quên lời ru

Ngày xanh dạt dào bóng hình quá khứ

Ngày lung lay như chiếc cầu vật vờ buổi gió

Ngày chở em đi hứng mấy giọt mưa

Ngày loanh quanh cafe hẻm phố. Vỡ ra trong tách trà:

Mình là người Việt.

Bàn tay em lạnh xô nghiêng nỗi nhớ

Không còn anh buổi chiều trong em màu gì?

Rồi bóng đêm về chỉ còn biết hình dung

Ngày đã qua tơi tã ...tã tơi

Ngày cứ chết vào buổi hoàng hôn và hồi sinh vào ban mai

Tách trà cứ ngậm vào môi hình hài bóng lẻ

Con phố cô đơn

Những vành xe lao thẳng vào ngày. Chết

Rồi lại hồi sinh vào buổi sớm mai.

Cuộc la cà pháo phê trà gió

Tôi góc mưa em bỏ quên chiều.

Con chim hót màu xuân đang tới

Ngày cứ qua

Ngày cứ tới

Ngày cứ chết triền miên sống lại

Vỡ ra

Tôi ngồi hát hiên nhà.

Tách trà thơm bóng hình người Việt

Sương của ngày buốt lạnh đời tôi.

catbien

Tôi ngồi hát hiên nhà.
Tách trà thơm bóng hình người Việt
...
Rất thích câu thơ này của bạn. Gợi và tâm tư lắm!