Miền Trung buồn buồn

Nơi chiều khóc lặng thầm mùa thu
Câu ca dao núp ngày bóng cửa
Râm ran mưa phùn
Nơi gió thổi lạnh lùng đồi nương
Bước chân run trống mùi đất bạc
Thiêng rừng đã mất
Chẳng nơi trú ngụ
Của hồi môn thiên nhiên còn lại
Những cơn lũ ôm lấy đồng bằng
Và thê lương
Nơi em ngủ giấc ngủ đen sì
Những cơn mơ tuềnh toàng gió bận
Nỗi buồn sôi rục rà huyết quản
Khúc ruột đau thương
Miền Trung buồn buồn.