Mùa Lũ Quê Tôi

Nhiều khi nằm nghĩ vu vơ thấy thương miền Trung mình lạ.Trong khi Hà Nội được nhà nước chi gần 5 tỉ USD mừng đại lễ ngàn năm Thăng Long văn hiến thì miền trung lũ lụt lớn kéo về lại mất mát về người về của dân quê miềng lại chịu đựng cái đói cái rét triền miên.
Đúng miền Trung là khúc ruột là dạ dày của đất nước nên mới thấm cái đói nhiều thật.
Ai là dân miền trung mới thấm được.
Mùa mưa bão ở miền trung kéo dài ghê lắm và cũng từng đó mùa rét mùa giáp hạt mùa co ro.Nên không thể làm ăn sản xuất gì được vì thế mới nghèo.
Dân miền trung nổi tiếng về cái muối cái mắm cũng là vì ngày xưa đến mùa mưa bão chẳng có gì ăn nên dân miền trung mới thủ muối thủ mắm để hằng tháng trời trong nhà mà ăn trường.
Nhà tôi nằm ngay ở khúc ruột đó tôi sinh ra chưa đầy 3 tháng thì cơn lũ lịch sử năm 1983 kéo về chỉ nghe kể là phải mấy ngày trời nằm trên nóc nhà trốn lũ.Đúng là tôi mang mạng Đại Hải Thuỷ.
Lớn lên đôi chút tôi càng chứng kiến nhiều trận bão lũ tang tóc đổ bộ lên khúc ruột quê hương.
Ngày xưa nhà tôi lợp tôn mùa mưa bão áp thấp gió rú nghe rợn lắm mái tôn giật kêu ầm ầm máng xối nước chảy ào ào gió rít từng cơn phát ra nghe đắng nghét tai chói và tim run bần bật bởi vì thế lớn lên tôi bị cái chứng yếu tim khi đứng trước con gái đẹp.
Cái món phổ biến mùa lũ của quê tôi là khoai lang loọc món đó ăn dai mà khoái lắm rất bùi ngùi.Nhà tôi gần cánh đồng và dòng sông nhỏ nên mỗi khi lũ về nhìn ra toàn cảnh như một bãi biển mênh mông màu bạc phù sa nước những đám lục bình từ đâu kéo về nhiều lắm rác rưởi xác động thực vật nhiều vô kể.Mưa lũ chẳng nấu nướng được gì nên ngồi nhai khoai loọc nhìn ra biển nước đâm ra cũng hay.
Cũng hay thật nhưng mùa lũ trôi qua phiền phức lắm bao nhiêu dơ bẩn phải tẩy rửa bao nhiêu lương thực bị mất mát gà vịt heo chó trâu bò thường cuốn theo chiều nước để lại một mùa giáp hạt phía sau lưng.
Ngày đó cạnh nhà tôi có mụ Dài mụ già yếu mà sống một mình không ai chăm sóc mỗi khi mưa bão ba tôi thường biểu tôi qua cõng mụ Dài về nhà mình trú lụt.Cõng một bà già lụm khụm lội lõm bõm qua dòng nước thật là một cảm giác.Bà không nặng nhưng nghĩ mình đang làm điều tốt cũng thấy trong lòng chút nhen lên chút vui vui.Thế là thường khi nào ngày rằm xong   chuối thờ trên bàn thờ nhà mụ chín vàng ươm là mụ gọi tôi qua cho chuối ăn khoái lắm.
Năm nay mụ Dài đã mất lụt lại kéo về tôi cũng xa quê nên không có cơ hội đưa mụ lên trên tra ngồi trốn lũ nữa.Tôi gọi điện về hỏi thăm gặp đứa em gái mới sinh chàu bé được mươi ngay.Tôi hỏi lụt rứa mẹ con mi có lo không?
Nó bảo không sao quen rồi.Nhưng cái giọng nghe nặng lắm và có chút gì buồn lắm.Ngày xưa  sinh tôi mẹ tôi ngồi trên nóc nhà ăn khoai lang luộc cho tôi bú sữa là chuyện quá bình thường nhưng con em của tôi bây giờ lũ về mà ăn khoai lang luộc cho con nó bú sữa sẽ tội đứa bé lắm.
Hôm nay tôi gọi về gặp mẹ tôi mẹ nói nước đã xuống rồi nhưng còn áp thấp sắp đến có thể có lũ thêm lần nữa.
Tôi hỏi thế mấy ngày ni ăn gì mẹ nói làm 2 con vịt rồi.Tôi cười đùa nói sao lũ mà sướng thế mẹ tôi lại nói: không ăn lỡ nó trôi mất..hihi.Tôi an tâm cho đứa cháu con của em tôi lắm.Nhưng cám thấy thương mẹ vô cùng.Ngày xưa mẹ tôi sinh 7 đứa con cái thời ăn khoai lang luộc đó làm gì có vịt như bây giờ mà ăn.hi

Nguyễn Quý

cám ơn Utsau ghé thăm và chia sẻ cùng miền trung.

ut sau

Chia sẻ

Chia sẻ vói Quý. Thương miền Trung mình quá.