Thu Trên Cao

Chiều góa bụa đêm đành mắc cạn hoàng hôn
Mùa mai nở ở bên thềm quá khứ
Rừng rỡn chơi cơn mưa
Tôi đi về ngược phố
Mắt em lạc miền nào bên xó cửa
Trăng chưa rơi
Sao sa rụng nỗi buồn.

Tôi ở Cao Nguyên
Em cũng phố trên cao
Đêm gió vẫn run run con đường nhỏ
Tiếng đất thở
Tiếng núi nằm
Tiếng rừng xa xưa chỉ còn trong đêm mơ.

Mình ấp ủ nhau ngày tháng trôi mau
Mùa sương lạnh
Em vẫn gần đôi lúc cũng ngái xa
Phố mưa sa cũng đủ ấm trong lòng
Em ở Cao Nguyên anh cũng ở quanh co
Mưa thầm nhỏ nỗi buồn vào khung cửa
Buổi chiều em và hoàng hôn em nữa
Có khi nào em lạc giữa bơ vơ.

Anh giữa phố
Anh thường về bên phố
Lối thu này mưa gió lưa thưa
Chiều bóng nước in hình câu thơ cũ
Đừng cúi nhặt anh thì thầm nhắc nhở
Rất dễ vỡ
Mưa mà.

Anh thu cao và em thu trên cao
Trăng lấp ló con đường hương hoa sữa
Đêm đã lên chiều cũng thôi góa bụa
Cánh cửa mưa em đã khép bao giờ?