Tùy Hứng

Tôi gục ngã nơi mùa thu chết

Phía em đã quên mất

Ác mộng dấu sau xác nắng

Tôi tỉnh dậy lúc nào chẳng biết

Không nhớ nổi con đường đi qua

Khúc hát của người chăn trâu bay ngang cánh đồng Quảng Trị

Con sông điên rồ khóc

Những hố bom kia chẳng còn dấu vết

Chiến tranh nào ác liệt

Chỉ còn hiện diện trên những tấm bia vô danh

72 nghĩa trang diễn thuyết quanh

Đừng phát lờ lịch sử

Tôi gục ngã nơi mùa thu chết

Và bình sinh con đò mùa thu

Chở tôi ngang qua cánh đồng Quảng Trị

Phía em đừng quên mất

Nắng vẫn tinh  thơm.