MƯA ĐẦU MÙA

By Nguyễn Quý

alt src=http://www.thanhnd.com/images/2009/03/mua.jpg

Bầu nắng đi ngủ

Nàng mưa bay về ngân hát giọt giọt đầu mùa

Phố nào em đi đôi mắt ươn ướt tuổi nhỏ

Vầng mây trên cao rớt xuống nụ cười

Mưa chiều Krongbong xanh xanh cao nguyên

Mưa chiều Eah leo nhấp nhô cao nguyên

Mưa chiều Cumgar réo rắt cao nguyên

Mưa chiều Easup quanh co cao nguyên

Ngày nắng ngủ

Em hát rất xanh con đường hiền hòa

Gót chiều em về

Ngân lời dìu dịu

Cao nguyên khúc khích đồi nương dập dìu

Mưa đầu mùa

Áo em mỏng manh chiều Krongno

Môi em đỏ mọng đêm Krongana

Tóc em múa hát dốc dốc Buôn Hồ

Nụ hôn nào bỏ quên Ban Mê phố

Mưa tắm mát hồn tôi

Mưa kí tự thân thể tôi

Mưa dấu tích tình yêu tôi

Mưa ngạn ngữ trái tim tôi

Mưa đăm đắm giấc ngủ tôi

Mưa dìu tôi về thuở nào kí ức tôi

Mưa bình yên hoa lá con đường thênh thang tôi

Mưa chở tôi về ngoại ô nỗi buồn

Daklak em!

Mưa đầu mùa ngoan ngoan.

More...

Tháng Năm

By Nguyễn Quý

Tháng năm ngồi đó

Nắng dắt em về

Đường chiều bàng bẽ

Vai người quạnh cô.

 

Tháng năm nghiêng xuống

Nhìn sỏi đá khô

Mùa rêu rao cũ

Sợi gió ngây ngô.

 

Tháng năm buồn ngủ

Mơ mấy giấc vàng

Cánh rừng tàn khóc

Khói lửa buông khan.

 

Tháng năm suối cạn

Nằm uể oải van

Thôi người đừng vội

Vắt kiệt non ngàn.

 

Tháng năm cành lũa

Trơ mặt ngoi lên

Em ơi chiều đắng

Mình uống đi em.

 

Tháng năm cõi rượu

Chẳng gặp bạn hiền

Thôi thì miên viễn

Một mình viễn miên.

 

Tháng năm ngõ vắng

Ngõ vắng tháng năm

Tháng năm âm thầm

Ru mình ru em.

 

More...

PHỐ TÔI

By Nguyễn Quý

Phố tôi đêm dài
Hương em buồn khóc
Nắng đã mùa sang
Trên từng bím tóc.

Phố tôi cột đèn
Liêu xiêu ngày hạ
Tháng tư từ tạ
Tháng năm không lời.

Phố tôi lặng im
Bước chân người đi
Bước chân người về
Thì thầm hoang dại.

Phố tôi ngần ngại
Thiếu nữ kiêu sa
Bàn tay mỏng gió
Mắt tôi ngồi mơ.

Phố tôi nằm chờ
Người buông mái tóc
Ngân ngấn hoàng hôn
Đăm đắm mặt chiều.

Phố tôi khóc lóc
Mây không  buồn về
Ngày lang thang nắng
Chữ nghĩa hư vô.

Phố tôi ngàn ngạt
Bóng chiều xám nâu
Có ai âu sầu
Xin về ngủ thiếp.

Phố tôi buồn buột
Chôn cất thời gian
Những dòng người vội
Trên nẻo cơ hàn.

Phố tôi cột điện
Ánh sáng rớm khóc
Đường dài gió cay
Bóng khuya đơn độc.

More...

Tháng Tư Đưa Tiễn

By Nguyễn Quý

Tháng tư bay

Em dấu hiệu cho bầu trời mây xanh

Ngày cụt gió 

Nắng múa trong vòng mắt những tràng rất nhói

Tháng tư se se sợi khói ơ oo  

Mấy đoá quỳ vàng  rình rang con đường 

Xuân ra đi bỏ lại một nhúm cười

Trên lưng chừng dốc í a điệu hát say mèm đêm qua  iđưa ti

Đưa tiễn

Cõng tháng tư về cất trong ngăn lộ

Và thiếp đi

Giấc ngủ ướt hết trận chiêm bao

Mình trở giấc

Tháng năm nảy mầm rất nhạc

Bình minh ngày hạ rón lên

Tiếng ve cất màu sớm

Ngân ca con đường xanh

Tháng tư trôi vội qua những cây cầu

Về với biển

Con dốc đêm qua nhớ nhớ quên quên...

More...

Ừ ! Thì Con Người Phải Đi Tìm Lời Giải-Nhưng Đừng Vô Nghĩa

By Nguyễn Quý

Ngày 24 tháng đó năm 2011

Cơn mưa bay tù túng trên bầu trời Ban Mê

Nỗi buồn không sợi dây xuyên qua trái tim lịch sử

Em sổ mũi tình tang
 

Gió chạy một vùng bi lụy

Trong hồi tưởng mê man lan trắng tiềm thức

Cánh đồng nâu ngày mẹ bùn ngồi đếm nghĩa

Tay em sáng lên tổ khúc hậu thế

Mưa ngồi ngủ không lời giải đáp

Phố chợ bão giông vây bủa ngày rằm

Thu đi qua

Thu chưa đến

Cánh diều mặt nạ hoạt hình ngõ gió

Như một trò không gian lộ ý

Em trắng nồng nàn nụ hôn phơi nắng

Dưa cải nghênh vị chua chát nhược tiểu

Nghèo đói bắt đầu trên khuôn mặt thiếu lời

Lặng im chạy quanh đường sá

Gió nổi ngày rằm rồi đi ngủ

Giấc xanh bị trói sợi xích thế hệ ràng chặt

Loài người nhiều khi như đàn vịt ( mình cũng không hơn)

Thôi em thiếp đi

Tôi nặn ngôn từ trong một ngày nhạt nhẽo

Khi những cánh rừng ngoài kia ngã rạp

Màu xanh khốn đốn chấp chới sự thở

Bình minh của tương lai khi em bé mới ra đời trong tứ đại đồng đường không rõ căn bệnh quái đản nảy sinh vào trái đất thức dậy phiền nhiễu

Là những gì cuối cùng của cõi thế

Thì đời mình bây giờ

Phải chăng là vô nghĩa?

Một ngày nâu đi tìm lời giải đáp trong lu bù câu hỏi

Mưa rải đều lên lớp lớp thành quách suy nghĩ

Ánh sáng minh triết chưa ngã ngũ

Ngoài kia thế giới đang kì hoàng kim tận diệt

Sau bức màn ngày bình minh thức dậy

Của em bé tứ đại đồng đường đi qua mùa sinh nở

Dấu hỏi

?

Thì con người phải đi tìm lời giải

Nhưng đừng vô nghĩa.

More...

Phố Tôi Về Rất Ca Dao

By Nguyễn Quý

Phố cây đu chiều tôi mây về qua

Em bung nụ gió

Đôi ta nhiều khi không biết cách thì thầm

Vách tường chia phôi    

Đôi mắt vỡ nhú

Cây đàn lặng im váng vất hạt bụi

Mái tóc em ngấp nghé mùa thu

Vàng như nỗi buồn

Lênh đênh mặt nước

Tà dương vô tình

Phố tôi về một hôm sương nhạt

Cầu cũ chơi vơi

Hoàng hôn hát một mình không uống rượu

Bước chân say mèm

Áo dài thiếu nữ trong tiềm thức cũ

Hiện hiện

Rất hương men

Phố một hôm tôi về ngõ hoa quì vàng

Chùa chuông buông sớm

Ngày trên cao

Tiếng chim trôi phương nọ

Dạt ngang đầu

Mưa hôm nào không quay về cất lên thành giai điệu

Hát em nghe vũ khúc đám mây

Tôi lênh đênh cùng lủ mơ hồ

Trong lòng phố

Chiều không xanh; mùa thu

Chiều rất đậm

Tóc em rất nơi nào

Cứ thì thầm không lời hẹn

Và cuộc tình rất ca dao.

 

 

 

More...

Ở Xó Đêm Ai Buông Trầm Khúc

By Nguyễn Quý

Cái mưa không về

Bao nhiêu khát khô đông đặc thứ não

Lòng sao ngân lên thành lời

Dạo nào em đi qua lời ru không ngoảnh lại

Mặt chiều chơ vơ

Gối đêm không nhấc nổi giấc mơ

Canh dài buồn liêu xiêu màu mắt

Du ca trong đêm rong ruổi đen sì

Khúc hát rong

Bao nhiêu tuổi

Sao đếm hết những dấu chân ca

Còn đi hoang nơi đâu phố phường kẻ chợ

Những ngón tay mồ côi tiếng cười

Khuôn mặt đã ở trọ bao năm

Bao nước mắt mặn mòi chua chát

Rơi lất phất

Nơi đất lạ

Cô đơn như không thể cất lời

Làm sao để đong đếm được em ơi

Một nỗi lòng trong đêm đọng lại

Làm sao hòa tan được

Nỗi cô đơn

Phố đêm nay lắng cặn

Màu đen sì

Lòng mình sao sáng nổi

Khúc rất khuya

Rất riêng tư

Một đôi mắt

Và màn đen rất đặc

Một đôi mắt

Đặt tên là suy tư

Một xó đêm

Buông trầm khúc mơ hồ.

More...

THÁNG TƯ E-M

By Nguyễn Quý

Tháng tư em

Gió lao xao cao nguyên em

Đêm nằm nhớ đôi môi em

Này ngác ngơ suy tư em

Phố ngân ca lời tóc em

Bay phiêu du bờ mắt em

Dạt dào em

Dạt dào đêm lên.

Tháng tư nghiêng em

Ngày xanh rất em

Hoàng hôn trôi nỗi buồn em

Mùi chiều thơm da em

Đường chân trời mảnh mai em

Ngày khúc khuỷu bàn tay em

Đêm ngủ vùi màu mắt em

Mái nhà đong đưa hơi thở em

Anh tràn ngập em.

Tháng tư em

Phì nhiêu bóng hình em

Say sưa khúc nhạc du dương em

Ngân ca vị hôn chất đầy em

Tung tăng chim bay bầu trời em

Mùa đảo điên lượn lờ em

Dòng sông nơi nào ngủ say em

Những bông hoa bất tử em

Trên cánh đồng thênh thang em

Đàn chim bay về.

Tháng tư em

Anh bụi trần lang thang anh

Anh ca dao đơn phương anh

Đi dân gian trong vườn nắng xanh

Chấp chới em

Màu hồng.

More...

ĐỜI LÀ GÌ? THỰC TẠI HAY HƯ VÔ?

By Nguyễn Quý

Có khi suốt đêm tôi ngồi với Trịnh tôi không rời nửa bước vì tôi sợ rằng khi nhón chân đi những ca từ ấy sẽ bay mất rồi đời này sẽ còn lại gì dư vị ngọt ngào và khổ đau nữa.

Đôi khi Trịnh ru tôi vào cái cõi mà tôi như thiền suốt ngày trong đó tôi như một kẽ ngoan đạo Trịnh. Ừ thứ âm nhạc đó đáng để tôi tôn thờ thành một món đạo. Nó nhiều khi như triết học như nhân sinh như bản ngã thánh thiện uyên thâm chảy mềm mại trong từng giai điệu u sầu của cõi thế.

Ở đó có cả buồn vui đau khổ sự sẻ chia có hoà bình có chiến tranh có người phụ nữ có ly biệt và có rất nhiều thứ khác nữa. Kể cả chúng ta tìm thấy lịch sử của cả dân tộc trong sâu thẳm nó.

Và ở trong đó suối nguồn thơ ca như chảy mãi vĩnh hằng bất tận nàng thơ rất đa dạng ca từ rất sâu lắng đến khó hiểu có cả chất thơ cổ điển và đôi khi rất hậu hiện đại.

Thử ai có thể ví rằng cái nắng:

"Gọi nắng

Trên vai em gầy"

Có phải bản chất Trịnh là thần thánh không mà gọi được nắng nắng ở trên vai..đó lá dấu chân của hậu hiện đại và bản chất uyên bác lịch lãm. Nhiều khi tôi ngồi để lý giải cái sự đời nằm trong chính những ca từ ấy hơi khó hiểu nhưng có gì đâu. Đời này thật đẹp con người và thiên nhiên vạn vật có thể giao tiếp hoà hợp với nhau có thể cảm nhau bằng tất cả các giác quan thì hà cớ gì mà con người với con người phải sống tệ bạc với nhau không yêu thương nhau. "Sống trong đời sống cần có một tấm lòng". Triết học ấy thật thâm sâu.

alt

 Rồi ở một góc nào đó một buổi tối mưa buồn Khánh Ly lại cất lên rằng :

Ôm lòng đêm

nhìn vầng trăng mới về

 nhớ chân giang hồ

Ôi phù du

Từng tuổi xuân đã già

Một ngày kia đến bờ

Đời người như gió qua..

Có nỗi buồn nào hơn khi thả những ca từ này vào đêm ai có thể ôm được màn đêm đây? có chăng là kẻ đang sở hữu những siêu nỗi buồn.

Ở đó ta liên tưởng có một kẻ đơn côi đi về nơi  góc phố đìu hiu nhỏ góc phố chẳng còn ai chỉ còn nỗi buồn của trần thế nặng trĩu ru từng bước chân liêu xiêu cuối ngày. Nỗi buồn ấy thâm u trên khuôn mặt khắc khoải đôi mắt và lan toả ra vết chân chim. Không nước mắt mà nghẹn ngào.

Âm nhạc của Trịnh thấm đẫm nỗi buồn nỗi buồn thì thường sống rất lâu trong trái tim. Ai cũng có nỗi buồn vì thế khi ôm nỗi buồn ngồi gặm nhấm những ca từ của Trịnh dưới sự tương tác của giai điệu  du dương nhẹ nhàng thì nỗi buồn như được cộng hưởng thêm rung lắc va quẹt vào mớ thần kinh xúc cảm và thành quách trái tim thương tổn của con người nó phát triển sự đau đớn thầm kín ấy lên nhiều lần. Và lúc đó chúng ta hiểu được Trịnh thương Trịnh và thương cả chính mình vô cùng tận.

Và những Diễm Xưa Biển Nhớ Tuổi Đá Buồn Ru Ta Ngậm Ngùi phảng phất ta khi bắt gặp hoàng hôn hay những cơn mưa đi qua đời rất nhẹ rớt xuống thứ buồn đau sâu kín.

Cõi thế và tình yêu thường chứa chất sự khổ đau hãy nghe Trịnh để mà biết mà hiểu rõ niềm đau tận cùng để rồi giải thoát. Và chúng ta đi vào nỗi buồn ấy âm nhạc ấy chúng ta sẽ biết cách giải thoát chúng ta. Tôi thường làm như thế đấy.

Ghế đá công viên
dời ra đường phố
Từng hàng cây nghiêng
chìm trong tiếng nổ
Từng bàn chân quen
chạy ra phố chợ
Em bé loã lồ
giấc ngủ không yên.
 

Những lời rất thơ và rất hình ảnh thơ có hình ảnh càng khó thì nhạc mang hơi thở dáng dấp của thơ hình ảnh càng khó hơn.

Trên đời này không có ai cảm được cuộc sống sâu lắng bằng đôi mắt của nghệ sỹ và để người đọc hình dung ra cái thực tại ấy thì chỉ có những nghệ sỹ lớn mới có thể làm được.

Tình ngỡ đã phôi pha 
nhưng tình vẫn còn đầy 
Người ngỡ đã đi xa 
nhưng người vẫn quanh đây 
Những bước chân mềm mại 
đã đi vào đời người 
Như từng viên đá cuôị 
rớt vào lòng biển khơi 
(Tình Nhớ) 

Rồi thì những :Gia Tài Của Mẹ Đại Bác Ru Đêm Người Con Gái Việt Nam Da Vàng Tiến Thoái Lưỡng Nan Đi Tìm Quê Hương..khắc khoải ghi lại lịch sử Việt thấm đẫm nhiều nỗi buồn nỗi buồn của dân tộc của chiến tranh.

Hơn ai hết Trịnh ngộ rõ sự vô nghĩa của chiến tranh và tranh dành quyền lực để rồi nhân dân phải chịu cảnh tang thương chết chóc và ly tán. Khi nghe những u khúc ấy tất thảy con dân Việt chúng ta không khỏi đau đớn dâng trào rưng rưng nước mắt thương cho lịch sử cho tổ quốc bi hùng.

Rồi Trịnh đã làm được cái điều lớn lao hơn cả thiên sứ hoà bình mà để con dân chúng ta tôn thờ như một vị thánh. Trịnh đã hàn gắn vết thương cho dân Việt và hàn gắn sự chia ly trong tâm hồn cũng như tâm lý chính trị trong mỗi con người Việt.

Ca khúc Nối Vòng Tay Lớn như lời hiệu triệu dân tộc Việt Nam gác lại quá khứ gác bỏ hận thù đoàn kết thương yêu nam bắc sum họp một nhà. Ra sức xây dựng tổ quốc bước qua giai đoạn đau thương để có được như ngày hôm nay.

Và đêm nay tôi lại ngồi nghe Trịnh ngoài kia những giọt mưa rả rích đang tuôn góc quán âm u những nỗi buồn nặng trĩu những tâm tư. Rồi thấy mình thương Trịnh vô cùng đã mười năm Trịnh mất nhưng những ca khúc của ông vẫn thăm thẳm ru ta từng ngày từng giờ. Thứ nhạc Trịnh như từ bao giờ đã hình thành một bản sắc văn hoá rất riêng cho cả dân tộc.

Rồi mai sau có ai nghe Trịnh vẫn tươi mới như thuở người còn lang thang từ bắc vô nam nối liền nắm tay và sẽ niệm ra rằng đời này như Cát Bụi nhỏ nhoi ngắn ngủi mà trải lòng trắc ẩn với đêm đêm rằng? đời là gì? Có thực tại hay hư vô??

More...

Sài Gòn Tháng Ba Mưa

By Nguyễn Quý

Một ngày rất mây

Rất mù khơi đi hoang

Mưa Sài Gòn rất phố

Và nỗi nhớ không tên

Em cơn mưa đìu hiu rất gần

Tôi rất lang thang

Bến nào rất vắng nỗi thân thương dàn dạt mắt buồn

Mình rách toạc như Fukushima

Muốn khóc một điệu khóc rất Japon

Ôi nước mắt Anh đào

Thê lương Phú Sĩ

Tôi man mác mưa Sài Gòn

Ngày rất may

Trên đất mẹ Việt Nam

Và bình yên rất đau

Trái tim con người

Không thể dửng dưng

Trước một cơn mưa

Rất tâm tình.

More...